Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

homesick


Ngày thứ 2 xa nhà, con nhớ nhà mình lắm lắm….
Đêm qua con đã khóc ướt nhẹp cánh tay, con muốn được về nhà để được nằm cạnh mẹ như mọi ngày, đã lâu rồi con mới cảm thấy nỗi nhớ nhà dày vò con nhiều vậy… con muốn khóc to lên nhưng lại sợ các bạn trong phòng biết, con sợ phải nghe những lời động viên vì sẽ chỉ làm con nghẹn ngào hơn thôi…
Con đã khóc sưng cả 2 mắt mà vẫn ko nguôi đc nỗi nhớ nhà, nhớ bố mẹ…con đã tự động viên mình là chỉ 1 tuần nữa, nhưng với con hiện tại nó vẫn quá dài…quá dài cho những nhớ mong khó diễn tả thành lời …con muốn được nhìn thấy bố mẹ, con chỉ cần nhìn thấy bố mẹ và anh Bình lúc này thôi…………………… để cho con có giấc ngủ bình yên đi….con cần bố mẹ, cần anh trai bên cạnh những lúc con yếu lòng…….
Trưa hôm qua con vẫn ngoan ngoãn nằm trong giường mẹ, cố nán lại những khoảnh khắc được ở nhà, rồi cũng đến lúc bố gọi dậy đưa con lên trường… thực sự là con không muốn đi, có lẽ tại con đang ốm, con đã quen có nhà mình luôn bên con những lúc này, con sợ xa nhà sẽ ko có ai có thể quan tâm đến con như khi con ở nhà với bố mẹ…. con nhớ buổi tối bố đưa con đi khám bệnh, nhớ ánh mắt lo lắng của bố khi nhìn thấy khuôn mặt đang nhợt nhạt dần của con… bố mua thuốc, rồi mẹ cũng vội vàng về nhà gặp cậu Cương hỏi cậu về thuốc, anh Bình và chị Điệp cũng ko giấu nỗi sự lo lắng khi nhìn thấy bệnh của con mỗi lúc một rõ rệt… con dẫu mỏi mệt cũng cảm nhận được sự quan tâm mà gia đình đã dành cho con….con đã lớn rồi để hiểu được cảm giác của bố mẹ khi thấy con bị ốm, con ước gì mình mau khỏi để bố mẹ yên tâm hơn…. Con không còn khóc nhè mỗi khi ốm như ngày xưa nữa, con tự dặn mình phải cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, con nói chuyện nhiều hơn khi bị ốm vì thế con ko thấy sợ cô đơn, bố mẹ cũng thoải mái hơn vì thấy con ko đáng lo ngại….
ở nhà là vậy nhưng ko hiểu sao khi lên đến kí túc xá, con lại trở thành đứa con gái yếu đuối ngày nào… 2 bố con đã đi 1 chặng đường ko suôn sẻ để đến đc trường con. Xe hỏng ở cầu Thanh trì, bố lo lắng cho con sợ con đứng ngoài nơi gió lớn thế này sẽ ko tốt, con lại lo cho bố, sợ bố vất vả vì con. 2 bố con tìm người sửa xe qua số điện thoại in trên lòng đường… 20 phút chờ đợi là bố thấp thỏm ko yên…là con cũng thấy mình thấm mệt… thỉnh thoảng bố lại gần hỏi con có thấy lạnh? Bố kéo cao cổ áo cho con và khép mũ bảo hiểm xuống cho con tránh gió….con thấy tim mình như thắt lại… ở bên Bố con thấy bình yên, là con càng thương bố nhiều hơn…
ăn trưa một cách vội vàng, bố dặn dò con phải giữ gìn sức khỏe, dặn con ăn uống đầy đủ và cuối tuần về với bố… con chỉ biết mím môi khẽ trả lời… trong lòng con đã bắt đầu thấy nhớ… con thấy sợ khi bố về con chỉ có 1 mình… con cũng sợ bố buồn khi về 1 mình đoạn đường thì xa, sợ bố mệt vì ko được nghỉ ngơi… bố giục con lên lớp học, con ngoái lại nhìn bố rồi quay đi mà nước mắt lã chã rơi…
…….con nhớ nhà mình!!!!
Đêm nay cũng như đêm qua, con ko ngủ được, con chỉ muốn về nhà thôi! Con chán nản và hờ hững tất cả mọi thứ xung quanh, con chờ tin nhắn của bố mẹ, chờ để nghe tiếng chuông điện thoại mẹ gọi nhắc nhở, dặn dò…
“ bố chỉ hỏi xem con có đỡ đau họng và khỏi mẩn ngứa chưa…và nhắc con phải kiêng nước và gió đấy, ăn uống phải cố gắng ăn thật nhiều vào nhé…nếu ko ốm nó lại chạy vào trong thì nguy hiểm lắm đấy….cố gắng lên con yêu”

…………con sẽ khỏi ốm thật nhanh để cuối tuần lại về với bố mẹ !
..!!!!!! hạnh phúc của con là bố mẹ, con cảm ơn vì con đã được sinh ra từ hạnh phúc, con sẽ ko bao giờ xa bố mẹ đâu !!!!!!!!!!